DG'S BLOG

LINH TA LINH TINH

Thứ hai, ngày 20 tháng năm năm 2013

NHÀM, NHẢM!






Tháng Tư, xử vụ Vươn, các nhà rận chủ của chúng ta đồng thanh, sẽ là “tháng tư lịch sử”, tung hô Đoàn Văn Vươn là “anh hùng” này nọ, “huyền thoại” các cái, là “bản cáo chung của chế độ” …

Tháng năm xử 2 “em pé” Uyên, Kha, các nhà rận chủ lại đồng thanh, sẽ là “tháng năm lịch sử”, tung hô Phương Uyên là “anh hùng” này nọ, “huyền thoại” các cái, là “bản cáo chung của chế độ” …

Đại loại thế.

Riết mãi cũng nhàm, bây giờ trước mỗi vụ việc, và thậm chí là cả sau mỗi vụ việc, nhắm mắt cũng biết luôn, các nhơn xí chí phèo xứ ta sẽ viết gì, gào gì, thổn thức gì, chửi bới gì, và ..tiu nghỉu như thế nào.

Đám, nức nở bằng những lời sáo rỗng trên mây trên mưa, ngồi phòng lạnh gõ phím choàng choạc. Đám hí hửng post hình lên mạng, “tường thuật trực tiếp” công an “theo dõi, đàn áp” như thế nào, rồi “bất khuất như thế nào”, bi ba bi bô,

Đại loại thế.

Kể cũng thương, khi càng ngày càng nhàm, và nhảm, và mất trọng lượng đến độ, Chính quyền nó coi như một mớ rác rưởi, hổ lốn không hơn không kém!!!



 

Thứ sáu, ngày 17 tháng năm năm 2013

ĐÀN BÀ (1)



Vẻ như đàn bà ở ta chả bao giờ sống bình thường nhỉ, toàn sống theo kiểu phi thường hoặc bất thường. ;)

Xưa tam tòng (tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử) tứ đức (công dung ngôn hạnh), rớ chỗ nào cũng mệt. Cả đời toàn phải sống cho người khác chứ chả bao giờ được là mình.

Khi còn ở nhà, bố mẹ nói chi cũng đúng, nhiều khi nói ngang như cua cũng phải nghe. Đến tuổi lấy chồng thì bố mẹ đặt đâu con ngồi đấy chứ chả dám hó hé dù biết trước đó là đống cứt biết đi. ;)

Lấy chồng thì cả đời quẩn quanh xó bếp, hết nấu nướng lại thêu thùa, đan len, dệt áo.

Chồng chỉ tay vào con bò mà nói đó là con trâu thì vợ cũng dạ anh đó là con trâu. Chồng chỉ tay vào bướm rồi bảo đó là con chim ưng thì vợ cũng dạ anh đó là con chim ưng. Cấm cãi.

Chồng cả đời chả làm được mẹ gì ngoài việc đi nhậu, chiều chưa tới đã say, ngày chưa qua đã nghe mùi rượu. Quanh năm suốt tháng bù khú bạn bè bắt vợ hầu vợ vẫn phải hầu, đến khi ngủ thì thôi. Mà nó nhậu ngoan còn phúc, lên cơn nó ói cho đầy nhà thì vừa dọn vừa bịt mũi phải khen thơm.

Chồng thương chồng yêu cũng dạ mà đánh cho rụng hết cả lông cũng dạ. Chả khéo còn khen anh đánh sao khéo thế. Chồng năm thê mười hai thiếp cũng cứ thế mà chiều, ức thì cùng lắm chỉ biết đè mấy con thê thiếp (tức cũng là chỗ chị em chúng mình) ra mà sỉ vả cho hả cơn chứ chồng thì không, để thờ.

Chồng chả may chết sớm thì xem như treo bướm, mãn sướng sớm rồi cứ ở vậy thờ chồng theo con cho đến hết đời. Muốn lấy thằng khác thì phải chuẩn bị thúng để hứng đá (đa phần cũng chỉ là đàn bà ném nhau).

Nói đến đây mới thấy thằng Khổng Tử khốn nạn, nó ngứa mồm mà phun ra mấy câu bên Tàu đủ hại chả biết bao nhiêu đời đàn bà An Nam, từ thế hệ này sang thế hệ kia, đến nay vẫn còn rơi vãi lại đâu đó trong các bờ tre ruộng lúa.

Tức là đàn bà ngày xưa khổ hạnh một cách cực kỳ phi lý.

Đàn bà giờ đây thì khác, rất khác và có vẻ hơi lố thì phải. Chả biết con nào hay thằng nào gào lên phụ nữ vùng lên thế là tất thảy vùng lên, tất thảy cởi xiềng tháo xích và phóng khoáng đến mức quên mất cả việc mình là đàn bà. Đặc biệt là với đàn bà đô thị. ;)

Ai đó bảo đàn bà hiện đại là phải biết độc lập kinh tế, đề cao tự do. Thế là cả đám chả chịu lấy chồng, chỉ lo làm ăn, giàu có càng sợ lấy chồng vì sợ đàn ông hôi hết của, đêm cầm sextoy ra thụt lấy thụt để, thụt cho đến khi hết hơi thì thôi, đi ngủ. ;)

Bệnh hoạn hơn có đứa nó bảo đàn bà hiện đại thì phải biết lái mô tô, xe tăng thiết giáp, thậm chí máy bay thả bom. Phải thế thì mới ra dáng đàn bà thời thượng. Khổ nỗi nói thế mà lắm bà cũng tin, thế là đầy đường người ta thấy có đám đàn bà cầm búa cầm kìm cầm xà beng cuốc xẻng đi đập đập gõ gõ đào đào bới bới loạn hết cả lên để được cái tiếng mạnh mẽ. Thấy có những cô suốt ngày mặc jean tới háng ngồi chễm chệ trên mô tô nhe răng như khỉ, ý bảo mình hiện đại. ;)

Lại có những cô cứ ngồi vào bàn là cụng ly bôm bốp, vỗ háng vỗ đùi bành bạch ý đàn ông làm được mình chả tội gì không làm. Dzooooooooooooooooo! Trông cứ như thần kinh. ;)

Chả thế nữa thì gõ cửa nhà đàn ông đòi tán. Bảo em đàn bà hiện đại, cá tính nên chủ động tấn công chứ chả thèm phòng thủ như xưa. Giờ là thời cọc tìm trâu chứ không phải trâu tìm cọc, anh lấy em không thì nói cho một tiếng để em biết đường mà xử. Lần đầu đàn ông nó mở cửa cho vào trình bày, lần sau nó trốn, sau nữa nó bán nhà đi luôn (chắc không quên để lại một bụng thè lè) ;)

Nghĩa là gì, tức là chuyển từ thái cực khổ hạnh phi lý để chuyển sang một thái cực phóng túng thái quá mà đánh mất luôn bản chất giới tính vốn có (tức cái đẹp cơ bản) của mình. Họ trở nên hợm hĩnh, kệch cỡm và vô duyên lúc nào chả hay và cứ ngỡ mình sành điệu.

Nghĩa là họ chỉ chạy theo cái hiện đại, sành điệu, thời thượng ở vẻ ngoài mà quên đi các giá trị cốt lõi. Họ đi từ một quá khứ bi kịch đến một tương lai thảm họa.

Họ ngốc nghếch đến mức chả còn biết nhận diện ra mình là ai nữa.

Phải ý thức rằng ở thời đại nào, dù có văn minh đến đâu thì đàn bà trước hết vẫn phải là đàn bà và mọi sự hiện đại vẫn phải được phát triển dựa trên cái nền tảng ấy chứ không phải rũ bỏ tất thảy, kể cả giới tính của mình để chuyển sang làm một kiểu đàn ông.

Cũng như một thằng đàn ông hiện đại và văn minh với phụ nữ đến đâu cũng không thể biến thành một thằng bạ đâu khóc đấy, ngồi đâu là giọt dài giọt vắn bù lu bù loa như cha chết được. Đàn ông lịch lãm đến đâu chắc chắn cũng không thể dặm phấn bôi son, lông thắt bím rồi ngồi ỏn ẻn đong đưa, liếc mắt đưa tình với gái được. Đàn ông biết chia sẻ việc nhà với phụ nữ dứt khoát không phải là thằng đàn ông ngày nào cũng vác làn đi chợ, ra chợ người ta bán kg cá 50 nghìn trả giá 5 nghìn kg bán không. Trời ơi một giời kinh tởm.

Nếu là đàn bà bạn có yêu thương được một người đàn ông như thế không? Tôi e là không. Nếu thế thì hà cớ bạn đòi hỏi đàn ông phải yêu một người đàn bà suốt ngày đòi lái xe tăng với hàng không mẫu hạm.

Rất nhiều phụ nữ hiện nay nhầm tưởng giữa sự hiện đại của mình với việc chuyển đổi giới tính. Thay vì làm người phụ nữ hiện đại họ kéo nhau đi làm đàn ông rôi bắt đàn ông yêu mình và nếu không đáp lại họ vỗ đùi cái bốp rồi bảo thứ đàn ông cổ hủ.

Vậy thì, dù có hiện đại đến mấy thì xin bạn đừng quên cái cốt lõi của mình là đàn bà. Đã đàn bà thì ta phải hiện đại, cá tính và mạnh mẽ trên nền tảng của đàn bà chứ không phải của đàn ông. Tất nhiên nếu thích, nếu đam mê thật sự thì ta vẫn có thể lái xe tăng, máy bay nhưng rất không nên chỉ vì ai đó bảo thế mới là hiện đại thì bạn a dua lao theo rồi trèo lên í mà lái để thể hiện mình hiện đại nhé!

Nên biết cái lõi của đàn ông là phái mạnh, đã phái mạnh thì xu hướng của họ luôn muốn chủ động chinh phục đàn bà chứ cực dị ứng khi bị phản công. Đàn bà chủ động tấn công chẳng mấy khi được đánh giá cao và thường thì khi ấy, đàn ông chỉ xem bạn như một món đồ chơi, dùng vài lần rồi vứt chứ chả có giá trị về mặt lâu dài. Thậm chí có rất nhiều khả năng bạn trở thành đề tài để bông đùa, cợt nhả của đám đàn ông trong những cuộc bù khú nào đó. Chẳng có nhiều đàn ông muốn lấy những người như bạn làm vợ và tôi tin chẳng người đàn bà nào được sinh ra lại muốn sống một mình - trừ phi họ có vấn đề về tâm sinh lý.

Lõi của bạn là đàn bà, nghĩa là phái yếu, phái đẹp. Đã là phái yếu thì thì dù có mạnh mẽ đến mấy bạn vẫn mang xu hướng thích được ai đó tán mình. Vậy thì nếu có hiện đại thì cũng chỉ nên dùng trí tuệ, cái duyên của đàn bà cùng những đặc ân mà tạo hóa đã ban cho để quyến rũ đàn ông đến với mình, khơi gợi cho nó tán tỉnh mình chứ rất không nên kéo nhau đi gặp đàn ông rồi trừng mắt, hất mặt gằn giọng hey, yêu chị không cưng?

Trời ơi, buồn nôn ói mửa lắm đó chứ chả phải hiện đại, sành điệu gì đâu nha! ;)
 
Copy từ facebook Cao Hải Hà, chả biết đặt tựa gì cho kêu ;)

Thứ tư, ngày 15 tháng năm năm 2013

THÌ CÒN CÓ CỨT ĐEM VỀ BÓN CÂY


Hôm nay dạo qua mấy blog quen, thấy có bức thư gửi tay Huỳnh Ngọc Chênh hay hay (ở đây). Thú thật, với tên này thì lâu lắm rồi mình không đủ kiên nhẫn để đọc hết 1/3 những gì hắn viết, chứ đừng nói là cả bài. Chẳng hiểu sao cái ngữ đến chính tả còn chưa sõi, ngu ngu ngơ ngơ lại thích thậm xưng, nhân danh nhà báo nhà văn nhà thơ đến thế không biết.

Tương tự như Chênh là đám “lều thơ” Nguyễn Tường Thụy, Xuân Diện, và hehe Bùi Hằng mồm dưới máu trên. Rặt toàn văn nhân rân chủ vãi linh hồn.

Thôi thì, nhân tiện các anh em đang có lời chân thành gửi Chênh, anh DG cũng chả hẹp hòi gì mà không nhả ngọc phun châu tí gọi là, xem như kèm cặp dạy dỗ, phụ đạo thêm vậy.

Bạn nào vào đọc thắc mắc tại sao mình lại đường đột như thế đối với Chênh, làm ơn lật lại chính trong blog này tìm mà đọc, Huỳnh Ngọc Chênh đã được mổ xẻ chu đáo, kỹ càng ở đây rồi, không phải lăn tăn gì.

Thân mến.

………………………….



Chênh ơi anh bảo Chênh này
Nhẽ  mầy ra ruộng đeo cày còn hơn!
Chính tả mầy chửa nên hồn
Bày đặt rân chủ làm lồn gì Chênh?!

Xuống đường quậy phá ngông nghênh
Khéo dân họ vả cho vênh mẹ hàm
Cái đáng làm, chẳng chịu làm
Cái ngoài tầm với, mầy ham nỗi gì?

Vừa ngu, vừa bẩn, vừa lỳ
Tài hèn đức mỏng, ai bì nổi Chênh?
Thôi nghe anh bảo cho nhanh
Đeo cày ra ruộng cho lành mầy ơi
 


Đéo cày được thì  mầy chơi
Mầy múa hát,  mầy xì hơi, diễn hề
Thân trâu ngựa, dẫu có chê
Thì còn có cứt đem về bón cây!!!

Vui chi mấy đám bầy hầy
Nửa người nửa ngợm, như mầy, hử Chênh?!
Bạn nào quý Chênh thương Chênh mến Chênh yêu Chênh, là phăn hâm mộ của Chênh, mần ơn chuyển mấy nhời rút ruột rút gan này tới Chênh hộ tớ nhé. Tks ;)

Thứ ba, ngày 14 tháng năm năm 2013

Đàn bà ai chẳng mơ một ngực nở, eo thon



Ơi này các bố
Ngoài kia có đầy thứ, các bố cho là rẻ tiền
Các bố ôm láp tóp luận bàn, bình phẩm triền miên
Như em gái Ngọc Trinh chẳng hạn

Các bố chửi em là chân dài, não ngắn
Các bố chê em là văn hóa thấp hèn
Trăm bố nhào vào, một giọng quen quen
Giương đủ thứ công – dung – ngôn – hạnh

***

Ơi này các mẹ
Ngoài kia có đầy thứ, các mẹ cho là suy đồi
Các mẹ tụm năm tụm bảy à ơi
Như con bé Ngọc Trinh chẳng hạn

Các mẹ chửi em í là khốn nạn
Là lăng loàn, trắc nết, lả lơi
Các mẹ bĩu môi, các mẹ cười ruồi
Đẹp gì ngữ, toàn photoshop!!!

***

Kể ra bé Ngọc Trinh cũng không được
Khi các mẹ gầm gừ, các bố ỉ ôi
Nó vẫn chẳng thèm nói lại một nhời
Cho ra dáng đốp chát phường hàng tôm hàng cá

Con đây thì chẳng lạ
Chỗ đàn ông, thật với các bố một câu
Rẻ tiền như nào, con biết quái đâu
Nhưng chắc chắn, bố nào cũng thèm mua, mà chắc gì mua nổi!!!

Em nó đẹp, phải đâu là tội?
Kền kền đưa mông nó lên phim, nó lỗi ở điều gì?
Các bố cứ ra dáng đàn ông, hãy thưởng thức đi
Hay bỏ thời gian tranh thủ mà quay tay, còn hơn là hằn học!!!

Và các mẹ, thôi đừng nanh nọc
Đàn bà ai chẳng mơ một ngực nở, eo thon
Chẳng muốn được đàn ông mê mệt vì lồn
Hà cớ chi đi uýnh hội đồng, một bé gái tuổi bằng con út?

Một bầy mang danh chữ nghĩa đầy bồ, đạo đức cao vun vút
Nái sề nạ dòng, tri thức rởm gặp nhau
Đứa liệt dương, đứa lép phao câu
Chọt dưa lê, múa bàn phím thụt cho nhau tự sướng.


***
 
Con thấy chướng, con gõ đôi dòng!