DG'S BLOG

LINH TA LINH TINH

Chủ Nhật, ngày 14 tháng 7 năm 2013

Cách mạng không đơn giản như ta nghĩ

Mấy ngày vừa qua, cuộc đảo chính ở Ai cập là đề tài gây tranh cãi, báo chí phương Tây cũng có những đánh giá và nhìn nhận khác nhau. Nhưng chắc chắn việc quân đội Ai cập tiến hành đảo chính chính quyền dân cử của tổng thống Mohamed Morsi sẽ đưa đất nước Ai cập vào tình trạng hỗn loạn và cực điểm sẽ là một cuộc nội chiến mang màu sắc của tôn giáo. Hậu quả khó ai mà lường hết.

Còn nhớ, vài năm trước, khi xảy ra các biến cố ở Tunisia, Lybia, Ai cập... trong phong trào Mùa xuân Ả rập, mà ở đó người dân ở các quốc gia trên đã vùng lên để hạ bệ các chính quyền độc tài. Ở thời điểm đó bên cạnh không ít người hy vọng là rất nhiều người khẳng định điều đó sẽ xảy ra ở Việt nam. Lúc ấy trên nhật báo Người Việt online, anh Vũ Qúy Hạo Nhiên đã liên lạc với tôi, đề nghị cho báo lấy ý kiến của tôi khi cho rằng "Chưa thể có một cuộc cách mạng Hoa nhài ở Việt nam vào lúc này", để tổ chức một cuộc thăm dò dư luận. Và kết quả khoảng đã có 72,7 % ý kiến cho rằng sẽ có một cuộc cách mạng xảy ra ở Việt nam vào thời điểm đó. Khi xem kết quả, tôi cho rằng kết quả ấy là kết quả của sự cảm tính, chứ không phải kết quả của lý trí. Đáng tiếc trong số những người mắc sai lầm ấy có không ít những người là chính trị gia. Khi ấy tôi tự hỏi những người này họ không biết hay họ vô trách nhiệm. Sao họ lại nghĩ sẽ làm cách mạng bằng sự cảm tính? Và không hiểu các nhà cách mạng ấy, đến bây giờ họ đã bao giờ ngồi suy nghĩ hay tranh luận một cách nghiêm túc vấn đề này chưa? Tôi thì chắc là chưa! Như thế thì những người mong muốn có sự thay đổi còn hy vọng gì?




Tạo hóa ban cho muôn loài, kể cả con người tính phản kháng. Có lẽ vì phải phản kháng thì tất cả mới có thể tồn tại. Bây giờ cũng thế, ở các chế độ độc tài sự phản kháng luôn thường trực trong lòng dân, vì ai cũng mong mỏi có một sự thay đổi với nhiều lý do khác nhau. Nhưng mẫu số chung là sự căm ghét chính quyền. Cách mạng mầu, Mùa xuân Ả rập... là các cụm từ để chỉ sự nổi dậy của dân chúng ở các quốc gia độc tài nói chung. Ở đó quyền lực của nhân dân trong việc chọn ra cho mình một chính quyền thông qua các đại diện đại biểu nhân dân để phục vụ họ bị cưỡng đoạt một cách công khai, trắng trợn trong một thời gian dài. Và tức nước rồi sẽ vỡ bờ là sự tất yếu. Mọi bức xúc hay hận thù của dân chúng với chế độ, sau một thời gian dài bị đè nén sẽ bùng nổ khi có điều kiện. Đó là cách mạng.

Để có được một cuộc cách mạng là hoàn toàn không dễ, không đơn giản là sự chán ghét và hận thù của dân chúng là đủ. Mà nó còn rất nhiều những yếu tố khác cần phải có, nhưng sự cảm tính dứt khoát là không cần thiết và đôi khi không có lợi. Vấn đề quyết định sự thành công của một cuộc cách mạng, theo lời của Lê nin đó là "Tổ chức, tổ chức và tổ chức!". Chỉ có thế!

Tất cả các nhà cầm quyền độc tài đều lo sợ sự thay đổi, với họ sự thay đổi - cách mạng là sự trả thù và họ biết cái giá họ phải trả. Do vậy, khi bị sức ép đến chân tường thì họ sẵn sàng có các hành động dã man, phi nhân tính như dùng vũ khí hóa học hay dùng xe bọc thép xả súng vào các đoàn biểu tình... Đó là điều dễ hiểu, bởi bản chất con người là tham lam nhất là trong vấn đề quyền lực, khi quyền lực của họ đang đứng giữa cái ranh giới còn và cái mất, thì họ bất chấp tất cả. Kể cả hủy diệt cả một dân tộc họ cũng dám làm. Đó là điều chúng ta phải lường tới.

Nhưng một cuộc cách mạng không chỉ đơn giản là huy động được 1.000 người, 1 vạn người hay 1 triệu người xuống đường. Mà cái khó là ở chỗ bạn sẽ giải quyết với khối người khổng lồ ấy như thế nào, về các vấn đề ăn, ngủ hay các vấn đề vệ sinh cá nhân trong 5-10 ngày? Cơm đâu cho họ ăn, nước đâu chọ họ uống và tắm rửa.... Một điều tưởng chừng đơn giản, đó là đám đông khổng lồ ấy họ sẽ giải quyết vấn đề vệ sinh ở đâu? Bạn thử nghĩ đi! Tóm lại là việc lôi cuốn họ xuống đường đã khó và giữ chân họ càng khó hơn. Tất cả đều chỉ có thể giải quyết bằng tiền, tiền không có hay có không đủ xin bạn đừng nằm mơ. Không tin bạn cứ suy từ bạn ra xem có đúng không?




Đi biểu tình chơi một buổi, một ngày với điều kiện có tổ chức hẳn hoi thì có đấy, sẽ có không ít người tham gia, nhưng với hoàn cảnh ngày hôm nay như ở Việt nam thì sẽ không có nhiều. Còn ngủ lại một đêm, tức là hai ngày thì vố số những cái phát sinh sẽ hỏi thăm bạn như tắm, giặt, vệ sinh, chỗ ngủ... Bạn có thể bảo 2 ngày một đêm bạn sẽ chịu được, vậy đêm thứ 2 ngày thứ 3 thì sao, bạn đã nghĩ chưa? Và những người khác, họ cũng nghĩ y như bạn đó là điều chắc chắn. Nhưng nếu như trong túi các bạn có nhiều tiền thì khỏi phải nói, mọi nhu cầu của bạn sẽ được thỏa mãn.

Kinh nghiệm ở Thái lan, một quốc gia mà quyền biểu tình được luật pháp bảo hộ và tôn trọng, người ta thường thấy có rất nhiều các cuộc biểu tình của dân chúng diễn ra thường xuyên. Bất kỳ cái gì không vừa lòng hay không được thỏa mãn là người dân tiến hành biểu tình. Nhỏ nhẹ thì dăm ba chục người cầm cờ, khẩu hiệu, loa phóng thanh tụ tập ở một chỗ nào đó để lên tiếng. Chừng ít phút sau là cảnh sát, nhà báo đến như thường lệ. Hô hào một hồi thì có đại diện "bị đơn" ra nhận yêu sách và hứa sẽ xem xét giải quyết. Xong xuôi thì ai về nhà nấy. Lớn hơn một chút, thì người biểu tình sẽ dùng xe ô tô và bức tường người để chặn đường giao thông huyết mạch. Và kịch bản tiếp theo cũng tương tự, cũng cảnh sát, cũng nhà báo. Nhưng chỉ khác bên bị đơn lúc này là quan chức cấp cao hơn ra nhận yêu sách và hứa sẽ xem xét giải quyết. Và giải tán.




Lớn nhất là các cuộc biểu tình về chính trị do các đảng phái hay nhóm chính trị tổ chức, đây là chuyện đáng bàn. Các cuộc biểu tình này cùng một mục đích khác nhau là nhằm hạ bệ chính phủ, song cấp độ và mức độ lại khác xa nhau. Có những cuộc biểu tình hàng trăm nghìn người tham gia kéo dài cả tháng, song cũng có các cuộc biểu tình chỉ vài nghìn hay vài ba trăm người với thời gian kéo dài vài ngày thậm chí chỉ vài giờ đồng hồ. Vì sao lại như vậy và điều gì là yếu tố quyết định? Xin thưa tiền yếu tố quyết định. Ngày nay nếu không có tiền thì khó có biểu tình và sẽ không có sự thay đổi.

Một cuộc biểu tình dài ngày thì phải có tiền trả tiền công cho người biểu tình, trước là 500 baht nay tăng lên khoảng 1.000 baht/ngày trong khi thu nhập bình thường của người lao động tay chân cũng chỉ 300-500 baht/ ngày. Ngoài ra ban tổ chức còn phải lo tất tần tật các nhu cầu khác, như ăn uống, tằm rửa v.v... free chia theo các khu vực, nếu lo được theo kiểu để người biểu tình được hưởng theo nhu cầu thì càng đông. Vì nói biểu tình thì nhiều người chưa biết cứ nghĩ là ghê gớm, mà thực ra nó là một hình thức lễ hội mang màu sắc chính trị. Đơn giản, nếu hiểu là cái biển người tham dự biểu tình ấy, ngoài việc nghe diễn thuyết thì phần lớn thời gian họ ngồi xem hay nhảy múa trong cuộc biểu diễn văn nghệ của các ban nhạc nổi tiếng. Đói thì đi ăn, bẩn hay nóng bức thì đi tắm, mệt thì đi ngủ (trên vỉa hè) tất cả đều miễn phí.

Chính vì thế vào mùa biểu tình, ở Bangkok có các biểu tình viên chuyên nghiệp. Hết tham gia biểu tình áo đỏ thì đi biểu tình tiếp cho áo vàng rối áo đa sắc mầu. Đây là hoàn toàn chuyện nghiêm túc, đơn giản đi biểu tình thu nhập cao hơn đi làm thì dại gì những người lao động tay chân không đi. Đây cũng chính là lý do các cuộc biểu tình của lực lượng trung lưu mà trí thức là nòng cốt ở Thái lan (không cho tiền) thì số người tham gia rất ít và kết thúc nhanh chóng trong vài giờ đồng hồ. Vì số lượng những người có thực tâm chính trị ở châu Á còn rất ít nếu so với những cá nhân suy nghĩ kiểu "có thực mới vực được đạo".

Nói thẳng ra là, thời bây giờ không có tài chính - tiền thì đừng có hy vọng có cách mạng. Với dân ta thì điều này lại càng đúng.

Từ xưa đến nay, cách mạng là giải pháp duy nhất để thay đổi một nhà nước độc tài, nhưng biện pháp của các cuộc cách mạng có thể khác nhau đó là dùng bạo lực hay bất bạo động. Ngày nay ở thời đại văn minh, thì xu thế đang dần nghiêng về bất bạo động trên cơ sở lòng tin rằng chính nghĩa tất thắng. Nhưng không phải để có được cách mạng thì phải hy sinh bằng mọi giá. Bởi câu hỏi ai sẽ là những người hy sinh nhiếu nhất nếu không phải là quần chúng tham gia biểu tình? Và thành quả của cuộc cách mạng ấy có phải là họ không? Xin hãy nhìn sang Tunisia, Lybia, Ai cập và Syria... để có câu trả lời.

Nên hiểu để có được một cuộc cách mạng không hề đơn giản như nhiều người nghĩ, đặc biệt là các chính trị gia phải nhớ điều quyết định sự hình thành cũng như sự thành công của một cuộc cách mạng là tổ chức, nó sự chuẩn bị một cách có hệ thống các tình huống sẽ xảy ra và các biện pháp xử lý. Bằng cách hãy vẽ lộ trình của một cuộc cách mạng sau đó phóng nó to ra hết cỡ để lần lượt giải quyết các vấn đề một cách có hệ thống và chi tiết. Càng chi tiết với những câu hỏi cho các tình huống có thể nảy sinh trong tương lai bao nhiêu, thì kết quả thu được của cuộc cách mạng đó sẽ cao bấy nhiêu và sự mất mát không đáng có cũng sẽ giảm đi. Đó là trách nhiệm thuộc về các lãnh tụ cách mạng đối với quần chúng, đừng có để tình trạng đường cách mạng xây bằng bao nhiêu mạng lặp lại.




Bài học của cuộc đảo chính ở Ai cập ngày 3.7.2013 vừa rồi là một bài học không nhỏ đối với các chính trị gia. Ba năm trước đây, hàng triệu người dân Ai cập đã đồng tâm xuống đường và kết quả là với sự đồng tình của quân đội, cuối cùng chế độ độc tài của tổng thống Hosni Mubarak đã bị sụp đổ sau 30 năm cầm quyền. Song điều đó chỉ trong một thời gian ngắn đã lại được lặp lại đối với chính quyền dân cử của tổng thống Mohamed Morsi, khi chính quyền của ông ta tại vị được hơn một năm. Với một kịch bản cũng lặp lại gần như nguyên bản, cũng hàng triệu người dân Ai cập xuống đường và với sự đồng tình của quân đội. Vậy điều gì đang xảy ra và nếu không (hay có) sự can thiệp của quân đội thì kết quả chắc chắn sẽ khác nhau?

Tất nhiên, sự can thiệp của quân đội dưới bất kỳ hình thức nào để thay đổi chính quyền thì đều là bất hợp pháp. Hậu quả tiếp theo ở Ai cập sẽ là, ở mức cao sẽ là sự tối tăm, bạo lực và nội chiến, ở mức thấp hơn, sẽ là sự vi phạm nhân quyền và mâu thuẫn giữa các phe phái chính trị. Nhưng điều tồi tệ nhất là người từng bị lật đổ sẽ trở lại nắm quyền lực. Khi đó sẽ là cuộc đấu của các phe nhóm chính trị, giữa nhóm quyền lực mới và cũ. Và nhân dân chỉ là phương tiện của các nhóm. Cái vòng luẩn quẩn như thế sẽ không bao giờ có hồi kết.

Lối thoát duy nhất và bền vững để thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của quyền lực đối với các chính trị gia đó là: phải biết đủ trong quyền lực chính trị, tiền bạc và kinh tế. Cái gì mà vượt quá giới hạn có thể thì chắc chắn sẽ đi đến thất bại. Mọi thứ nên có giới hạn của nó là tốt nhất, quyền lực chính trị vừa đủ, kinh tế vừa đủ và dân chủ cũng vừa đủ là hữu hiệu nhất.

Khi ấy đất nước sẽ thanh bình và nhân dân sẽ có hạnh phúc.

(Kami, đệ!!!)

Thứ Tư, ngày 19 tháng 6 năm 2013

THỊ BEO - CHÍNH KHÁCH VÀ TRUYỀN THÔNG.



Một phần rất lớn giúp Obama thắng cả hai cuộc bầu cử là nhờ truyền thông, và không chỉ những phương tiện truyền thông cổ điển (gọi là Big 7 gồm: TV, radio, film, âm nhạc, báo chí, tạp chí và sách). Obama thắng còn nhờ Tân truyền thông, bao gồm tất cả phương tiện sử dụng công nghệ tương tác và trực tuyến, ví dụ như facebook, Twitter, blog, vv...

Đối nghịch với McCain và Mitt Rommey trong 2 lần bầu cử, Obama thể hiện qua truyền thông mình là ứng cử viên trẻ, năng động, hiện đại, sẽ mang lại thay đổi so với nhưng đối thủ.

Phong trào Chiếm phố  Wall sinh ra một khái niệm gọi là 99%.  Con số mang ý nghĩa số đông, chỉ trích sự bất bình đẳng ác nghiệt trong xã hội Mỹ. (1% dân số còn lại là các đại đại tỷ phú  nhưng giữ phần lớn tài sản). Những từ như “99%” và “1%” được dùng rất nhiều trong truyền thông khi nói về chính trị. Obama, chưa bao giờ nói thẳng ra ủng hộ phong trào Chiếm phố  Wall, nhưng hầu như cũng chưa bao giờ tỏ ra mình thuộc vào giới 1%.

Qua mắt truyền thông, Obama không chỉ là chính khách mang phong cách bình dân hòa đồng mà còn là người của gia đình mẫu mực (hình ông chơi với con tràn lan trên mạng), người chồng yêu thương (sau mỗi lần phát biểu gặp mặt gì gì đó sẽ có hình ôm hôn bà Michelle). Ngay bà Michelle, dù tốt nghiệp trường luật cũng hiếm thấy phát biểu trước công chúng về chính trị, thuần chỉ nói về nấu nướng, thời trang, đi thăm trường học, chơi với trẻ con...

Sử dụng truyền thông xã hội để len lỏi vào đời sống người dân. Nhờ vậy mà người dân dễ cảm thông với Obama hơn.

Đương nhiên đó không phải là cái tài của ông, mà là cái tài thuê được một đội ngũ quản lý truyền thông cực kỳ xuất sắc.

Từ dân chủ tới độc tài, không một chính khách của chính thể nào coi thường chuyện xây dựng hình ảnh mình trước công chúng. Trừ Việt ta.

***

Mọi lí thuyết đều là màu xám, khi ứng vào thực tế Việt ta. Cặp phạm trù triết học hiện tượng-bản chất, rất vô giá trị, đặc biệt trong lĩnh vực nội chính.

Thế nên, những ai tự tin tư duy khoa học trong trò chơi xếp hình, 99% sẽ lâm cảnh khoan khoái tự toại trước bức tranh  hoàn chỉnh eo nàng Bạch Tuyết gắn vào đầu chú lùn Sneezy.

Thế nên, đừng ai ngạc nhiên khi phần tiếp theo này, nội dung của nó chẳng liên quan gì đến phần 1.

***

Bạn Van-Son Dang trên facebook hỏi: Chỗ của người thần kinh như Đào hay hoang tưởng như Vũ không nhất thiết phải là nhà tù. Vậy sao họ vẫn phải tù? Cô có giải thích gì không ạ?

Beo trả lời bạn ở góc độ một người quan sát thời cuộc và người trực tiếp ngồi xem một vài phiên tòa xử nhóm đối tượng tạm gọi Thần kinh chính trị.
Ngay và luôn: họ là những người vi phạm luật pháp.

Quang cảnh phiên tòa, đại khái thế này: Viện kiểm sát đưa ra bằng chứng; Quan tòa hỏi bằng chứng ấy đúng hay sai, có hay không; Bị cáo trả lời gọn đúng-sai, có-không.

Nếu đúng và có, luật sư tìm cách giảm nhẹ bằng cách chứng minh động cơ, mục đích của bị cáo. Nếu sai và không, luật sư đưa ra các bằng chứng (của mình) để phản bác lại VKS.

Trong phiên tòa xử Cù kon, không có bằng chứng nào được trả lời sai và không.

Những nhận định kiểu dạng như không nhất thiết phải là nhà tù, hoàn toàn cảm tính.

Mà cảm tính trong lĩnh vực thần kinh chính trị này, thiên hướng chung là... chống lại nhà nước.

Tuy nhiên, cái lỗi để cho bạn nhận định cảm tính thuộc về truyền thông big 7. Và ngược lại, góp phần cực lớn, gần như tuyệt đối, trong việc củng cố-nuôi dưỡng những nhận định cảm tính, là Tân truyền thông.

***
Trả lời như vậy, chắc chắn bạn sẽ hỏi tiếp, nếu vậy tại sao những người B người C...có những hoạt động tương tự, lại không bị bắt.

***

 Trả lời như vậy, bạn sẽ hỏi tiếp, thế thì tại sao những người B người C...có những hoạt động tương tự, lại không bị bắt.

Quy trình dẫn tới bắt những thần kinh chính trị không bao giờ khẩn cấp, đột xuất để đương sự hay thân nhân bất ngờ. Bước đầu, cơ quan an ninh khuyên giải, thuyết phục. Không chỉ bản thân đương sự, CQAN còn thuyết phục thân nhân, những người có thể ảnh hưởng tới đương sự, phụ thuyết phục giùm. Các cuộc gặp này thường thân tình và  hay diễn ra tại ...quán cà phê.
Khi sự kiên nhẫn đã hết hay biện pháp nghiệp vụ ấy không hiệu quả, bước hai mới bắt đầu bằng giấy mời làm việc tại trụ sở an ninh. Còn mời bao nhiêu lần khỏi kể, bởi thần kinh chính trị luôn tự trưng ra công cộng việc bị an ninh sờ gáy như chiến tích. Đôi khi Beo thấy những tấm giấy mời này na ná như tấm bằng về phá quấy chọc ngoáy, cấp tiểu học. Hưởng ứng việc trưng trổ nó ra, đồng cấp ấy mà thôi.

Chưa thần kinh chính trị nào bị bắt mà không trải qua hai bước trên.

( Riêng Phương Uyên của các nhà rân trủ không nằm trong loại thần kinh chính trị. tham gia một tổ chức chính trị chống nhà nước, hợp lực chế tạo vật liệu nổ gây sát thương cộng đồng, thế nên án cho thuộc về hình sự).

Trả lời vào câu hỏi chính.

Rất đơn giản: biết chết liền. Bởi thế ngay mở đầu entry này, Beo viết: Cặp phạm trù triết học hiện tượng-bản chất, rất vô giá trị, đặc biệt trong lĩnh vực nội chính.

Cùng can dự vào vòng xoáy chính trường, thậm chí tầm lan tỏa rộng hơn, Phạm Chí Dũng ngồi vài tháng nhưng Ba Sàm thì...đợi đấy.

Cùng bá láp như nhau, Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào xộ khám nhưng Nguyễn Xuân Diện ...chưa. Từ bá láp Beo dùng là nói về những gì Nhất và Đào thể hiện ra cho toàn thể bàn dân thiên hạ thấy qua blog, còn nhân thân và các mối quan hệ riêng của họ, ngoài người trong cuộc và an ninh, thì có thêm...giời biết. Thường ai vô tư trong các mối quan hệ, không tham dự các phe nhóm, thì thoát.

Lại có người, nếu ra giữa đường Nguyễn Huệ cầm cờ vàng mà hô lật đổ chế độ, cũng không ai buồn hỏi tới. Trần Mạnh Hảo, Nguyễn Quang Lập  chẳng hạn.

***

Vài ba năm trước đây, Beo đơn thương độc mã trong xã hội ảo chống lại thần kinh chính trị. Beo chỉ ra rằng không có bất cứ sức mạnh nào phá hoại tiến trình dân chủ trên đất nước này bằng chính những nhà rân trủ đểu (không tìm được từ nào nặng hơn) ấy.

Gạch đá Beo nhận lại, chắc đủ xây một chung cư.

Giờ, nghĩ như Beo đông rồi. Nhiều bạn lại có khả năng thể hiện tư duy ra chữ nghĩa cực tốt.

Cứ rảo qua một lượt còm về vụ tuyệt thực của Cù kon mà xem, tỉ lệ ủng hộ Cù thảm hại chưa từng thấy và bị át vía ra sao.

*** Quay lại chuyện Obama của entry mở đầu.

Tại sao chính khách ta ứng xử với tân truyền thông trái ngược hẳn với trào lưu văn minh này của thế giới?

(Nguồn từ blog thị Beo, bồ nhí online, và vẫn còn, mụ này chuyên chơi trò sáng tùng, chiều cắc!!!)

Thứ Ba, ngày 11 tháng 6 năm 2013

HÌNH BỰA!



Một tấm hình bựa, lột tả được hết chân dung của tay thợ múa thợ hát nghị Cuốc. Tay đang được các con giời thi nhau thổi ống đu đủ cho lên tận mây xanh.




Tình không bình, không chấp, nhưng ngứa mồm làm tí vui chơi, tặng đám rân chủ giả cầy phát, nhề ;)

Khựa cúi đầu, Khựa khoanh tay
Có sung sướng nào hơn sung sướng ấy

Hùng King hiên ngang chỉ tay bảo zậy
Chỗ chú mi múa hát ở kia kìa!!!

Nguồn hình: Đã có ghi trên ảnh.