Vẻ như đàn bà ở ta chả
bao giờ sống bình thường nhỉ, toàn sống theo kiểu phi thường hoặc bất thường.
;)
Xưa tam tòng (tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử) tứ đức (công
dung ngôn hạnh), rớ chỗ nào cũng mệt. Cả đời toàn phải sống cho người khác chứ
chả bao giờ được là mình.
Khi còn ở nhà, bố mẹ nói chi cũng đúng, nhiều khi nói ngang như cua cũng phải
nghe. Đến tuổi lấy chồng thì bố mẹ đặt đâu con ngồi đấy chứ chả dám hó hé dù
biết trước đó là đống cứt biết đi. ;)
Lấy chồng thì cả đời quẩn quanh xó bếp, hết nấu nướng lại thêu thùa, đan len,
dệt áo.
Chồng chỉ tay vào con bò mà nói đó là con trâu thì vợ cũng dạ anh đó là con
trâu. Chồng chỉ tay vào bướm rồi bảo đó là con chim ưng thì vợ cũng dạ anh đó
là con chim ưng. Cấm cãi.
Chồng cả đời chả làm được mẹ gì ngoài việc đi nhậu, chiều chưa tới đã say, ngày
chưa qua đã nghe mùi rượu. Quanh năm suốt tháng bù khú bạn bè bắt vợ hầu vợ vẫn
phải hầu, đến khi ngủ thì thôi. Mà nó nhậu ngoan còn phúc, lên cơn nó ói cho
đầy nhà thì vừa dọn vừa bịt mũi phải khen thơm.
Chồng thương chồng yêu cũng dạ mà đánh cho rụng hết cả lông cũng dạ. Chả khéo
còn khen anh đánh sao khéo thế. Chồng năm thê mười hai thiếp cũng cứ thế mà
chiều, ức thì cùng lắm chỉ biết đè mấy con thê thiếp (tức cũng là chỗ chị em
chúng mình) ra mà sỉ vả cho hả cơn chứ chồng thì không, để thờ.
Chồng chả may chết sớm thì xem như treo bướm, mãn sướng sớm rồi cứ ở vậy thờ
chồng theo con cho đến hết đời. Muốn lấy thằng khác thì phải chuẩn bị thúng để
hứng đá (đa phần cũng chỉ là đàn bà ném nhau).
Nói đến đây mới thấy thằng Khổng Tử khốn nạn, nó ngứa mồm mà phun ra mấy câu
bên Tàu đủ hại chả biết bao nhiêu đời đàn bà An Nam, từ thế hệ này sang thế hệ
kia, đến nay vẫn còn rơi vãi lại đâu đó trong các bờ tre ruộng lúa.
Tức là đàn bà ngày xưa khổ hạnh một cách cực kỳ phi lý.
Đàn bà giờ đây thì khác, rất khác và có vẻ hơi lố thì phải. Chả biết con nào
hay thằng nào gào lên phụ nữ vùng lên thế là tất thảy vùng lên, tất thảy cởi
xiềng tháo xích và phóng khoáng đến mức quên mất cả việc mình là đàn bà. Đặc
biệt là với đàn bà đô thị. ;)
Ai đó bảo đàn bà hiện đại là phải biết độc lập kinh tế, đề cao tự do. Thế là cả
đám chả chịu lấy chồng, chỉ lo làm ăn, giàu có càng sợ lấy chồng vì sợ đàn ông
hôi hết của, đêm cầm sextoy ra thụt lấy thụt để, thụt cho đến khi hết hơi thì
thôi, đi ngủ. ;)
Bệnh hoạn hơn có đứa nó bảo đàn bà hiện đại thì phải biết lái mô tô, xe tăng
thiết giáp, thậm chí máy bay thả bom. Phải thế thì mới ra dáng đàn bà thời
thượng. Khổ nỗi nói thế mà lắm bà cũng tin, thế là đầy đường người ta thấy có
đám đàn bà cầm búa cầm kìm cầm xà beng cuốc xẻng đi đập đập gõ gõ đào đào bới
bới loạn hết cả lên để được cái tiếng mạnh mẽ. Thấy có những cô suốt ngày mặc
jean tới háng ngồi chễm chệ trên mô tô nhe răng như khỉ, ý bảo mình hiện đại.
;)
Lại có những cô cứ ngồi vào bàn là cụng ly bôm bốp, vỗ háng vỗ đùi bành bạch ý
đàn ông làm được mình chả tội gì không làm. Dzooooooooooooooooo! Trông cứ như
thần kinh. ;)
Chả thế nữa thì gõ cửa nhà đàn ông đòi tán. Bảo em đàn bà hiện đại, cá tính nên
chủ động tấn công chứ chả thèm phòng thủ như xưa. Giờ là thời cọc tìm trâu chứ
không phải trâu tìm cọc, anh lấy em không thì nói cho một tiếng để em biết
đường mà xử. Lần đầu đàn ông nó mở cửa cho vào trình bày, lần sau nó trốn, sau
nữa nó bán nhà đi luôn (chắc không quên để lại một bụng thè lè) ;)
Nghĩa là gì, tức là chuyển từ thái cực khổ hạnh phi lý để chuyển sang một thái
cực phóng túng thái quá mà đánh mất luôn bản chất giới tính vốn có (tức cái đẹp
cơ bản) của mình. Họ trở nên hợm hĩnh, kệch cỡm và vô duyên lúc nào chả hay và
cứ ngỡ mình sành điệu.
Nghĩa là họ chỉ chạy theo cái hiện đại, sành điệu, thời thượng ở vẻ ngoài mà
quên đi các giá trị cốt lõi. Họ đi từ một quá khứ bi kịch đến một tương lai
thảm họa.
Họ ngốc nghếch đến mức chả còn biết nhận diện ra mình là ai nữa.
Phải ý thức rằng ở thời đại nào, dù có văn minh đến đâu thì đàn bà trước hết
vẫn phải là đàn bà và mọi sự hiện đại vẫn phải được phát triển dựa trên cái nền
tảng ấy chứ không phải rũ bỏ tất thảy, kể cả giới tính của mình để chuyển sang
làm một kiểu đàn ông.
Cũng như một thằng đàn ông hiện đại và văn minh với phụ nữ đến đâu cũng không
thể biến thành một thằng bạ đâu khóc đấy, ngồi đâu là giọt dài giọt vắn bù lu
bù loa như cha chết được. Đàn ông lịch lãm đến đâu chắc chắn cũng không thể dặm
phấn bôi son, lông thắt bím rồi ngồi ỏn ẻn đong đưa, liếc mắt đưa tình với gái
được. Đàn ông biết chia sẻ việc nhà với phụ nữ dứt khoát không phải là thằng
đàn ông ngày nào cũng vác làn đi chợ, ra chợ người ta bán kg cá 50 nghìn trả
giá 5 nghìn kg bán không. Trời ơi một giời kinh tởm.
Nếu là đàn bà bạn có yêu thương được một người đàn ông như thế không? Tôi e là
không. Nếu thế thì hà cớ bạn đòi hỏi đàn ông phải yêu một người đàn bà suốt
ngày đòi lái xe tăng với hàng không mẫu hạm.
Rất nhiều phụ nữ hiện nay nhầm tưởng giữa sự hiện đại của mình với việc chuyển
đổi giới tính. Thay vì làm người phụ nữ hiện đại họ kéo nhau đi làm đàn ông rôi
bắt đàn ông yêu mình và nếu không đáp lại họ vỗ đùi cái bốp rồi bảo thứ đàn ông
cổ hủ.
Vậy thì, dù có hiện đại đến mấy thì xin bạn đừng quên cái cốt lõi của mình là
đàn bà. Đã đàn bà thì ta phải hiện đại, cá tính và mạnh mẽ trên nền tảng của
đàn bà chứ không phải của đàn ông. Tất nhiên nếu thích, nếu đam mê thật sự thì
ta vẫn có thể lái xe tăng, máy bay nhưng rất không nên chỉ vì ai đó bảo thế mới
là hiện đại thì bạn a dua lao theo rồi trèo lên í mà lái để thể hiện mình hiện
đại nhé!
Nên biết cái lõi của đàn ông là phái mạnh, đã phái mạnh thì xu hướng của họ
luôn muốn chủ động chinh phục đàn bà chứ cực dị ứng khi bị phản công. Đàn bà
chủ động tấn công chẳng mấy khi được đánh giá cao và thường thì khi ấy, đàn ông
chỉ xem bạn như một món đồ chơi, dùng vài lần rồi vứt chứ chả có giá trị về mặt
lâu dài. Thậm chí có rất nhiều khả năng bạn trở thành đề tài để bông đùa, cợt
nhả của đám đàn ông trong những cuộc bù khú nào đó. Chẳng có nhiều đàn ông muốn
lấy những người như bạn làm vợ và tôi tin chẳng người đàn bà nào được sinh ra
lại muốn sống một mình - trừ phi họ có vấn đề về tâm sinh lý.
Lõi của bạn là đàn bà,
nghĩa là phái yếu, phái đẹp. Đã là phái yếu thì thì dù có mạnh mẽ đến mấy bạn
vẫn mang xu hướng thích được ai đó tán mình. Vậy thì nếu có hiện đại thì cũng
chỉ nên dùng trí tuệ, cái duyên của đàn bà cùng những đặc ân mà tạo hóa đã ban
cho để quyến rũ đàn ông đến với mình, khơi gợi cho nó tán tỉnh mình chứ rất
không nên kéo nhau đi gặp đàn ông rồi trừng mắt, hất mặt gằn giọng hey, yêu chị
không cưng?
Trời ơi, buồn nôn ói mửa lắm đó chứ chả phải hiện đại, sành điệu gì đâu nha! ;)
Copy từ facebook Cao Hải Hà, chả biết đặt tựa gì cho kêu ;)